Trọng lâm điên phong-Chương 8

Tác giả : Quyết Tuyệt

Edit : Tử Hầu bà bà

Chương 8: Lại gặp nhau

Thái độ của Cố Trường Kim chân thành hơn rất nhiều, điểm này Sư Thanh Dương cũng phát hiện, đồng thời thở dài một hơi.

Có khởi đầu tốt, chuyện kế tiếp cũng thuận tiện rất nhiều.

Thật ra với tình hiện hiện tại của Sư Thanh Dương, cũng có thể tìm người khác giúp đỡ bản thân, nhưng người khác cho rất ít tiền, nhưng lại muốn anh trả giá rất nhiều, kiếp trước người khác muốn ký hợp đồng với anh, là bằng lòng chi tiền học phí công thêm chi phí tám vạn điểm tín dụng hàng năm, nhưng đổi lại sau khi anh tốt nghiệp làm việc mười lăm năm cho đối phương…Một người có mấy cái mười lăm năm? Phải biết rằng, chiến sĩ phúc năng cũng chỉ tới năm bốn mươi tuổi, vì lý do thân thể sẽ từ từ bắt đầu xuống dốc.

Sự thật cũng chứng mình, anh không đồng ý là đúng, từ khi anh trở thành chiến sĩ phúc năng cấp 4, bình thường công sức một ngày ra ngoài đi săn có thể kiếm được vài vạn, vì mười vạn điểm tín dụng hàng năm đổi lấy mười lăn năm, còn có thể vì phải làm việc mà không thể nâng cao thực lực, khoản đầu tư này nhìn thế nào cũng không có lời.

Hơn nữa, hiện tại anh ta không tin tưởng người khác.

Trước đây khi anh ta mười tám tuổi, lại bị chính thầy giáo tín nhiệm lừa khiến anh xuýt nữa chết trong hang kiến…Sau khi anh thành công cho nên không muốn trở lại thành Tinh Hỏa, nguyên nhân rất lớn chính là lúc cha mẹ anh qua đời, cuộc sống của anh ở đây thật sự không vui vẻ gì mấy.

Tính đi tính lại, cũng chỉ có mỗi Trình Niên có thể khiến anh yên tâm, chí ít, Trình Nhiên sẽ không hại anh.

“Cháu thật sự không sao, cũng không cần đến bệnh viện, chỉ là vết thương nhỏ mà thôi.” Sư Thanh Dương liên tục xua tay, sau đó vừa bất an mà kéo kéo ống tay áo, khiến người ta vô ý nhìn thấy vết thương trên cánh tay của anh.

Kỳ thật vết thương này không phải có lúc bị rơi xuống, mà là anh làm ra khi Trình Nhiên và Cố Trường Kim vào học viện Tinh Hỏa.

“Chút vết thương nhỏ này với cháu không đáng gì đâu!” Sư Thanh Dương mỉm cười với Trình Nhiên, sau đó đưa chung đoan liên lạc trên tay ra, chạm vào chung đoan liên lạc của Cố Trường Kim, đem số liên lạc của mình truyền qua: “Chú, cháu phải đi rửa xe rồi, đây là số liên lạc của cháu, nếu xe muốn sơn lại chú nhất định phải tới tìm cháu đấy.”

Làm xong tất cả, Sư Thanh Dương vừa nở nụ cười, sau đó vẫy vẫy tay: “Chào chú, chào cậu chủ nhỏ!”

Nói xong, Sư Thanh Dương liền xoay người, bước chân chạy đi, đồng thời trên mặt cũng không có biểu hiện cẩn thận dè dặt vừa rồi.

Chiêu này chắc gọi là lạt mềm buộc chặt? Anh thật sự rất muốn theo Trình Nhiên về, ăn một bữa thật ngon, nhưng vậy thì quá vội vàng rồi, còn không bằng chờ thêm thời gian, để Cố Trường Kim có thể điều tra rõ ràng tư hiệu của anh.

May mắn thì không chừng Cố Trường Kim sẽ chủ động tìm đến anh, nếu không may thì anh có thể sắp đặt cơ hội gặp mặt lần nữa — mấy ngày nay anh chạy khắp nơi ở thành Tinh Hỏa, lại tìm được một công việc giao đồ ăn.

Mặc dù trong đầu có ý niệm sau này dựa vào Trình Nhiên được ăn cơm, nhưng Sư Thanh Dương cũng hiểu được chính mình cần phải kiếm nhiều tiền, hơn nữa, công việc rửa xe kia cũng quá xa, thời gian yêu cầu cũng dài, hiện tại anh lại không có dự định lại đến cửa vào thành luyện tập sử dụng phúc năng, nếu như vậy, sau khi khai giảng công việc không thể làm nữa.

Nhìn thấy Sư Thanh Dương quẹo vào hẻm không còn thấy nữa, cuối cùng Trình Nhiên thu hồi ánh mắt, sau đó nhìn tay của mình, nếu như cậu bị thương giống như Sư Thanh Dương chắc chắn cười không nổi.

“Thiếu gia, sau này cậu ấy sẽ là bạn học của cậu.” Cố Trường Kim mỉm cười.

Trình Nhiên do dự một hồi mới nói: “Ông Cố, có thể giúp cậu ấy không?” Cậu nói rất chậm, không biết lúc nào bắt đầu cậu chỉ cần căng thẳng sẽ nói rất nhanh và dễ dàng nói sai.

Có người nói đây là vấn đề tâm lý, chỉ là không ai yêu cầu chữa trị cho cậu nên vẫn cứ thế, cậu cũng tập thói quan nói chậm.

“Để tôi xem giúp cậu nhé.” Cố Trường Kim khẽ nói.

Trình Nhiên gật đầu, lại hỏi: “Ông Cố, cháu đi đến trường, không sao chứ?”

“Thiếu gia, không có việc gì đâu, nơi này là thành Tinh Hỏa, không ai nhận ra cậu đâu, hơn nữa ở trong trường, cậu cũng có thể kết bạn.” Cố Trường Kim an ủi nói, thiếu gia nhà ông lúc 8 tuổi bị người ta công kích, không thích đi học, bây giờ tình huống cơ thể như thế lại đến học ở trường bồi dưỡng chiến sĩ phúc năng…

Cố Trường Kim nhìn thoáng qua số liên lạc vừa rồi Sư Thanh Dương truyền qua, cuối cùng quyết đinh.

Buổi tối, Cố Trường Kim bèn liên lạc với viện trưởng học viện Tinh Hỏa, muốn lấy tư liệu của Sư Thanh Dương càng chi tiết.

Từ lúc mỗi người được sinh ra đều có một phần hồ sơ, Sư Thanh Dương muốn đến học ở học viện Tinh Hỏa thì học viện cũng nắm được hồ sơ của anh.

Năm nay mười sáu tuổi, lớn hơn Trình Nhiên hai tháng, cha Sư Chấn, mẹ Trương Lan Yến, đều sinh trong gia đình bình thường ở thành An Hàng, sau khi kết hôn thì chuyển tới thành Tinh Hỏa, tháng tư năm nay đã qua đời…

Thân thế của Sư Thanh Dương cũng không phức tạp, từ lúc anh sinh ra đến nay chưa từng rời khỏi thành Tinh Hỏa, khi xem tư liệu chi tiết, Cố Trường Kim có ấn tượng tốt hơn với anh, đồng thời cũng xem như hiểu được vì sao Sư Thanh Dương lại lo lắng đến vấn đề học phí.

Nghĩ tới đây, Cố Trường Kim lục lại tin tức khi cha mẹ của Sư Thanh Dương qua đời, sau đó khẽ nhíu mày —cha mẹ cảu Sư Thanh Dương thuê một mảnh đất ở ngoài thành, tiêu toàn bộ tiền tích góp, thế nhưng, trong tất cả tin tức lại không nhắc đến điểm này.

Khi xem toàn bộ tin tức có liên quan đến Sư Thanh Dương trên máy tính, Cố Trường Kim nhanh chóng lưu lại rồi để qua một bên, đồng thời quyết định qua mấy ngày nữa sẽ đến gặp Sư Thanh Dương.

Sư Thanh Dương cũng không biết Cố Trường Kim đã dự định đến gặp mình, lúc này, anh vừa thông qua chung đoan liên lạc xác định công việc giao đồ ăn ở gần học viện Tinh Hỏa.

Địa điểm công việc bán thời gian này là đại lý tên là Nhục Thực Phường, kinh doanh thịt tươi và các thức ăn đã gia công, bọn họ nhận đơn online, sau đó sẽ cho học sinh của học viện Tinh Hỏa và hộ gia đình lân cận giao thịt tươi.

Cửa hàng này vẫn là sự lựa chọn hàng đầu của học sinh của học viện, kiếp trước Sư Thanh Dương lúc không rửa xe đã đến cửa hàng này làm, ở đây dựa vào số đơn giao mà trả tiền, tiền lương thật ra cao hơn ở chỗ Đào Như Bảo, mua đồ ăn trong cửa hàng cũng có thể được giảm 20%.

Nhưng lúc đó anh lại không thích công việc này, bởi vì nơi này cũng không thể hấp thu năng lượng phóng xạ, luyện tập khống chế phúc năng, về phần giảm 20% đồ ăn.. Một phần đồ ăn ở đây rẻ nhất cũng 30 điểm tín dụng, lại còn rất ít, khi đó đối với anh mà nói không có một chút tác dụng nào.

Sư Thanh Dương cố ý chọn một nhiệm vụ giao hàng ở gần biệt thự của Trình Nhiên, nhưng Cố Trường Kim chưa từng mua đồ ăn trong cửa hàng mà anh làm việc, việc bán thời gian này buổi sáng đã chạy khắp nơi, rất nhiều thời gian ở thành ngầm, muốn đi đường vòng đến biệt thự của Trình Nhiên ở rất khó, bởi vậy, giữa hai người hoàn toàn không có cơ hội chạm mặt.

Có điều, bản thân anh là người rất kiên trì, bởi vậy nên không có hấp tấp, trái lại phát hiện một nơi làm việc rất tốt.

Mảnh thịt vụn còn dư khi cắt đẹp miếng thịt, nội tạng mùi khó ngửi nhưng có thể ăn, thịt ở vị trí vết dao của dị thú sau khi chết…Những thức ăn này Nhục Thực Phương đều không cần, chỉ có thể bán cho công ty chế tạo cơm dinh dưỡng, nhưng bọn họ sắp xếp rồi mới bán cho xưởng gia công cơm dinh dưỡng, tiền bán lại chỉ đủ chi cho phí công nhân.

Nếu không có quy định không được lãng phí thức ăn, thật ra Nhục Thực Phường càng vui lòng đem ném mấy thứ này đi, tất nhiên cũng sẽ không để ý có người lấy đi.

Đối với Sư Thanh Dương, tất cả đều như một kho báu, căn bản mỗi ngày anh đều ăn cơm dinh dưỡng, không phải dùng những thứ này sao? Hơn nữa, mấy nội tạng của dị thú, rửa thật sạch, thật ra mùi vị có thể vô cùng tốt.

Hoa quốc, vẫn là quốc gia chú trọng mỹ thực, trong nhà hàng bây giờ đều có nhưng món ăn ngon, nhưng mọi người luôn thiên vị sức mạnh, giá cả dị thú đắt đỏ, càng là dị thú hiếm khó bắt được, giá cả càng đắt, mấy thứ nội tạng khó xử lý lại không ai chú ý tới.

Nhưng Sư Thanh Dương đã ăn đủ thứ loại.

Cuộc sống anh đã từng trải qua bắt đầu thay đổi vào năm 18 tuổi, nhưng khi đó, anh cũng chỉ là một chiến sĩ phúc năng cấp thấp mà thôi, có nhiều năm, toàn bộ cuộc sống anh đều dựa vào chính mình đi săn dị thú.

Khi đó anh một chút hứng thú ham muốn cũng không có, chỉ muốn mạnh mẽ lên, giết càng nhiều dị thú, vì cha mẹ của mình, vì bào thù cho người chết trong miệng dị thú, lưu tâm duy nhất cũng chỉ có thức ăn.

Khi còn trẻ đã từng chịu đói khiến anh đặc biệt chấp nhất với đồ ăn, không chỉ lúc nào cũng mang theo đồ ăn bên người, mỗi lần đi săn dị thú, cũng không muốn lãng phí, luôn luôn sạch sẽ tất cả, còn đặc biệt học một ít cách thức nấu ăn…

Tay nghề của anh có thể không so được với đầu bếp, nhưng có thể làm được đồ ăn hoàn toàn không thành vấn đề, muốn đem những vật liệu vụn còn lại nấu thành món ăn tất nhiên cũng không khó.

Vào ngày đầu tiên đi làm, Sư Thanh Dương đã xin một ít nguyên liệu vụn này, bởi vậy, sau khi anh giao hết đơn, còn đang ở phòng bếp giúp đỡ sắp xếp những nguyên liệu vụn này, mà hôm sau, người phụ trách nhà bếp trực tiếp tìm anh tỏ vẻ chỉ cần anh bằng lòng giúp xắp sếp, không chỉ trả thêm tiền cho anh mà những thứ vụn còn lại này anh có thể tùy tiện lấy.

Sư Thanh Dương đương nhiên không có khả năng không đồng ý, sau đó, anh bắt đầu bận rộn với cuộc sống làm công của mình.

Mỗi ngày anh dậy sớm đến Nhục Thực Phường hỗ trợ giao hàng, buổi trưa thì sắp xếp thức ăn dư đã tích góp từng chút vào buổi sáng, mang về cũng đủ nấu gì đó cho mình, buổi chiều đến làm việc ở chỗ Đào Như Bảo, làm việc đến hơn tám giờ tối, lại đến Nhục Thực Phương sắp xếp nguyên liệu vụn còn lại vào buổi chiều…Thời gian của anh sắp xếp kín mít, không nói đến thu nhập mỗi ngày nhận được ba trăm điểm tín dụng mà còn không cần phát sầu đến vấn đề ăn uống nữa.

Cuộc sống như vậy trông có vẻ rất không tệ, nhưng Sư Thanh Dương biết rõ, nếu như anh còn muốn đứng trên đỉnh cao như trước kia thì nhất đinh không thể vẫn làm công hoài được.

Chiến sĩ phúc năng đều cần phải luyện tập mà ra, nếu như anh không nỗ lực, dù có nhiều kinh nghiệm đến đâu cũng không thể trở thành kẻ mạnh được.

Sư Thanh Dương đã sinh hoạt như vậy mấy ngày, chỉ cần có thời gian rảnh, anh sẽ đến nơi Trình Nhiên ở đi một vòng, nhưng đáng tiếc, hai người Trình Nhiên và Cố Trường Kim đều ru rú trong nhà, cho nên anh cũng chưa gặp được người nào.

Thịt vụn đặt vào trong một hòm riêng biệt, nội tạng của dị thú được đặt vào một hòm, nhưng thứ có khả năng nhiễm phóng xạ đặt vào một hòm… Sư Thanh Dương giết không ít dị thú, giải phẩu qua cũng không ít, anh đối với những thứ dính máu này không sợ, hơn nữa chỉ cần liếc mắt là có thể nhận ra chúng thuộc vị trí nào trên người dị thú, điều này khiến cho anh sắp xếp những nguyên liệu vụn này rất thuận lợi, sau khi giao xong mười một đơn, chỉ cần một tiếng, anh có thể làm xong toàn bộ công việc.

Hôm nay, khi Sư Thanh Dương sắp xếp xong, theo thường lệ lấy đi đồ ăn đủ cho hai người ăn trong một ngày chuẩn bị rời đi, bên trong có quá nửa là thịt vụn, phần còn lại là nội tạng của dị thú.

Thực vật bên ngoài đa phần đều chứa chất độc, vỏ ngoài, máu, phân và nước tiểu của dị thú đều chứa chất độc, chỉ là chúng nó đều có khả năng lọc bỏ, trái lại thịt bên trong của bọn chúng lại không chứa nhiều chất độc.

Đây cũng chính là nguyên nhân nội tạng của dị thú không được hoan nghênh, nội tạng có chứa chất độc nhiều hơn so với thịt bình thường.

Đương nhiên, cũng không phải không có phương pháp xử lý.

“Sư Thanh Dương, trong nhà cậu có mấy người? Có muốn lấy nhiều hơn chút không?” Đầu bếp trong nhà bếp thấy Sư Thanh Dương sắp đi nên hỏi.

Người trong nhà bếp đa phần đều không thích học sinh của học viện Tinh Hỏa đến đây làm việc, không vì lý do gì khác, chỉ là vì đố kị, dù sao bọn họ vĩnh viễn không có khả năng trở thành chiến sĩ phúc năng, mà học sinh của học viện Tinh Hỏa lại đều là tiền đồ vô lượng.

Nhưng Sư Thanh Dương cũng là một ngoại lệ, anh ngay cả nguyên liệu vụn cũng muốn ngược lại khiến cho người của nhà bếp không đố kị với anh, thậm chí, bởi vì anh bắt đầu nên cũng có những người khác trong nhà bếp không lưu tâm đến mặt mũi cũng mang một ít thịt vụn trở về—dù sao giá cả của thức ăn quá mắc mà.

“Đủ rồi ạ.” Sư Thanh Dương cười, trong nhà chỉ có một mình anh, Đào Như Bảo còn bao một bữa cơm, thật ra riêng những thứ này mình anh ăn không hết.

Chỉ là, đã từng quá đói nên anh có thói quen trữ lương thực, cho nên mấy ngày nay, anh làm không ít thịt khô, còn đem theo một ít để bất cứ lúc nào cũng có thể ăn.

Tạm biệt người trong phòng bếp, Sư Thanh Dương rời khỏi chỗ này, thời điểm trở về, anh theo thường lệ đi qua biệt thự Trình Nhiên ở.

Biệt thự im ắng, hoàn toàn không nhìn thấy người… Sư Thanh Dương hơi thất vọng, không ngờ lúc đi ngang qua lại nghe có chút động tĩnh, quay đầu lại, mới phát hiện cửa sổ tầng dưới của biệt thử mở ra.

Trình Nhiên từ cửa sổ ló mặt ra, mở miệng muốn nói gì đó, lúc đối diện với mắt của anh, dừng lại một chút, sau đó ngậm miệng lại, nở nụ cười có chút hảo cảm.

Nụ cười kia, Sư Thanh Dương không chút xa lạ, ban đầu ở học viện Tinh Hỏa, thời điểm anh và Trình Nhiên cùng bị kẻ khác khị dễ, Trình Nhiên thường hay cười với anh như thế, có điều khi đó anh thường sẽ coi như không thấy.

Sư Thanh Dương nở nụ cười chói nắng, vẻ mặt vừa tò mò vừa ngạc nhiên: “Cậu chủ nhỏ, hóa ra cậu ở đây?”

Chương 9

Published by

Tử Hầu

Hầu giữa 8x, già cả mắt kèm nhèm, bạn Hầu hay nuốt chữ và gõ sai chính tả, vui lòng giúp bạn Hầu nhặt sạn (chính tả, tên nhân vật…) nếu có. Xin cảm ơn!

Một bình luận về “Trọng lâm điên phong-Chương 8”

(^-^) (^O^) (^³^)~♪ (* ̄∇ ̄*) b(~_^)d (・ω・)b (≧∇≦) (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ (/∇\*) (〃 ω 〃) ≧﹏≦ o(≧∇≦o) (づ  ̄ ³ ̄)づ~ (๑•́ ₃ •̀๑) ಥ‿ಥ (ू˃̣̣̣̣̣̣︿˂̣̣̣̣̣̣ ू) o(╥﹏╥) o(TヘTo) ∑(゚∇゚|||) Σ(゚口゚;)// Σ(=д=ノ)ノ ( ̄ー ̄〃) (╯-_-)╯╧╧ (」゚ロ゚)」 ( ゚-゚) ( ゚ロ゚) (・へ・) ⊙.☉ ≖‿≖ (¬‿¬) (─‿‿─) ╮(╯▽╰)╭ ಠ_ಠ ಠಿ_ಠ (눈‸눈) ಠ_ರೃ ໒( ⇀ ‸ ↼ )७ (`_´) \(  ̄皿 ̄)/ (╬ ̄皿 ̄) ٩(//̀Д/́/)۶ (ʘ言ʘ╬) (#`д´)ノ ( ̄^ ̄)凸 (*´﹃`*)

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.