Trọng lâm điên phong-Chương 7

Tác giả : Quyết Tuyệt

Edit : Tử Hầu bà bà

Chương 7: Diễn kịch

Quản gia của Trình Nhiên là một ông lão hơn năm mươi tuổi, trên đầu đã có tóc bạc, lúc ông tới thành Tinh Hỏa, tất cả xe chiến đều đã trở về rồi, nên đã mua một chiếc ô tô nhỏ màu trắng thích hợp lái trong thành.

Lúc để Trình Nhiên ngồi vào xe, ông mở động cơ xe, sau đó từ từ chạy ra khỏi biệt thự.

Sư Thanh Dương nhìn hướng chạy của ô tô, lập tức quẹo vào con đường nhỏ bên cạnh.

Dựa theo tình hình mấy ngày nay anh quan sát thì thân thể của Trình Nhiên còn rất yếu, cho nên muốn mua đồ gì, đều là quản gia đứng ra, lúc này Trình Nhiên lại ra ngoài, nhất định có nguyên nhân đặc biệt khác.

Tỷ như, đến học viện Tinh Hỏa.

Xe của Trình Nhiên chính là đi về hướng của học viện Tinh Hỏa, Sư Thanh Dương muốn làm chính là muốn tới nơi đó trước, sau đó nên làm cái gì, có thể tùy cơ ứng biến, chỉ cần có thể nói chuyện với bọn họ là được.

Mấy ngày nay, Sư Thanh Dương ngoại trừ đến cửa vào thành làm công, thời gian còn lại đều tiêu tốn trên mấy căn biệt thự gần đây, bản đồ của thành Tinh Hỏa cũng nguyên cứu một cách thấu đáo, anh đặc biệt chọn đường nhỏ, sau đó dùng hết sức chạy.

Khống chế quy luật di chuyển của bước chân, khống chế hơi thở không loạn, đồng thời tỉ mỉ phân biệt mỗi con đường…Đáng tiếc hiện tại phúc năng của anh rất yếu, trong thành lại không có nhiều năng lực phóng xạ, khiến anh chỉ có thể dựa vào sức lực của hai chân mình — phải biết rằng, kiếp trước lúc anh dẫn động năng lượng phóng xạ trong phạm vị, có thể chạy nhanh bằng dị thú cao cấp!

Quản gia của Trình Nhiên lái xe rất chậm, cho nên cho dù Sư Thanh Dương dựa vào hai chân mình, lúc tạt qua đường nhỏ, còn bắt gặp được bọn họ ở phía trước, đồng thời, cũng có cảm giác thở không nổi.

Nếu như kiếp trước, anh chạy một đoạn như khẳng định sẽ không mệt… Sư Thanh Dương phải thêm luyện tập chạy bộ vào lịch trình của chính mình.

Nửa tháng nửa học viện Tinh Hỏa sẽ khai giảng, bây giờ vừa lúc là kỳ nghỉ, cho dù là vậy, vẫn có rất nhiều học sinh vào vào ra ra, những người này, đều đi tới sân luyện tập của học viên Tinh Hỏa.

Sư Thanh Dương hít một hơi thật sâu, sau đó nhìn thấy chiếc xe màu trắng từ xa chạy đến, anh lập tức đưa ra quyết định.

Anh quan sát tốc độ và phương hướng của xe, sau đó leo lên tường học viện Tinh Hỏa, không chút do dự kích hoạt hệ thống cảnh báo.

Tường của học viện Tinh Hỏa nhìn bề ngoài không thấy chỗ nào đặc biệt, thật ra lại che giấu trang bị cảnh báo bí ẩn, lúc có người kích hoạt, không chỉ sẽ phát sinh tiếng cảnh báo, còn có thể xảy ra điện giật, loại giật điện này cũng không nguy hiểm đến tính mạng, thậm chí cũng không có tổn thương gì đến cơ thể, nhưng có thể khiến một người bình thường nháy mắt mất đi năng lực đề kháng.

Kiếp trước, lúc Sư Thanh Dương ở trường học bộc lộ tài nàng, đã bị người ta bắt đến cảm nhận ‘sự tiêu hồn’ của điện giật mang đến…Đương nhiên, sau này anh lại hung hăng phản kích, anh của khi đó, cho tới bây giờ chưa từng nói thỏa hiệp.

Cảm giác vừa tê vừa đau nháy mắt từ trên tay dũng mạnh tiến vào, tiếng cảnh báo cũng vang lên, Sư Thanh Dương buông tay ra, rơi xuống, vừa lúc rơi trúng đầu xe của Trình Nhiên, một tiếng “rầm”, đồng thời, xe cũng bất thình lình ngừng lại.

Những chiếc xe ô tô nhỏ chạy trong thành đều có hệ thống tự động phanh lại, đó cũng là nguyên nhân tại sao Sư Thanh Dương không lựa chọn việc xông lên để bị đụng —nhưng vậy trông rất giả tạo.

“Ông Cố?” Trình Nhiên bị hoảng sợ, vội vã nhìn về quản gia bên cạnh mình.

“Thiếu gia, để tôi đi xem.” Cố Trường Kim mở cửa xe, sau đó ông nhìn thấy có một người lăn từ trên xe xuống đất, nhìn thân hình, vậy mà là một thiếu niên.

“Ở đây xảy ra chuyện gì?” Nhân viên bảo an của học viên Tinh Hỏa nghe tiếng cảnh báo, cùng từ bên trong đi ra, ban ngày ban mặt, làm sao lại có người kích hoạt cảnh báo?

Thời gian giật điện rất ngắn, chỉ là cảnh cáo chứ không làm tổn hại đến sức khỏe, nhưng trong nhất thời, Sư Thanh Dương còn bị choáng váng, anh dừng lại một chút rồi mới ngồi dậy, vẻ mặt áy náy: “Xin lỗi.”

Trước kia Sư Thanh Dương nhịn đói bốn tháng, có chút gầy yếu, một thiếu niên mười lăm mười sáu như vậy, tất nhiên sẽ không khiến người ta cảnh giác, bảo an kia thấy dáng vẻ của Sư Thanh Dương, đề phòng vốn có lập tức biến mất: “Con trai, ở đây không được chơi đùa, trên tường có gắn cảnh báo, lần sau cháu nhất định phải cẩn thận đó.”

Trong thành rất an toàn, học viện Tinh Hỏa cũng không phải nơi cơ mật gì, cảnh báo này thật ra chủ yếu vì tránh cho học sinh chuồn ra ngoài, bảo an cảm thấy Sư Thanh Dương rõ ràng là vô tội bị liên lụy mà thôi.

“Cháu không biết, xin lỗi.” Sư Thanh Dương liên tục gật đầu liên tục gật đầu, vẻ mặt áy náy nhìn về phía Cố Trường Kim: “Xin lỗi chú, có phải cháu làm hư xe của chú…cháu…cháu không biết sẽ thành như vậy…” Đương nhiên anh vì làm hư xe của người ta, vừa rồi, anh đã dùng con dao nhỏ mang theo vẽ một vết trên xe, để chính mình có cơ hội “bù đắp”.

Chiêu này chính là học được từ những người muốn nịnh bợ anh mà đụng vào xe anh.

“Cháu có sao không, có muốn ta đưa tới bệnh viện không?” Cố Trường Kim hỏi thăm theo phép lịch sự, Sư Thanh Dương bị thương không có liên quan đến ông, điều này camera gần đây có thể chứng minh, ông bằng lòng đưa đối phương đến bệnh viện, đã hết lòng rồi.

Cố Trường Kim đã trải qua không ít sóng gió, nếu như ở thành Trường Giang, ông khẳng định sẽ nghĩ thiếu nhiên có ý đồ khác, nhưng nơi này là thành Tinh Hỏa, biết được thân phận của Trình Nhiên cũng chỉ có hai ba người, hơn nữa bây giờ Trình Nhiên trong mắt nhiều người không khác nào phế nhân, tất nhiên sẽ không có người giống như trước nghĩ cách tiếp cận Trình Nhiên…

“Không cần không cần, lần này vốn là cháu không tốt.” Sư Thanh Dương liên tục xua tay, đồng thời xoa xoa thân thể của mình, nhe răng trợn mắt.

Hiện tại cảm giác chết lặng do điện giật qua đi, đau đớn trên người hắn vẫn còn có thể chịu được, nhưng lúc này hắn nên biểu hiện đau đớn một chút.

Vì được no bụng, hắn bất chấp hết!

“Hay…hay là đi khám đi, chắc hẳn là đau lắm…” Trình Nhiên cũng xuống xe, thấy dáng vẻ chật vật của Sư Thanh Dương, từ từ nói.

“Không có việc gì, thật cũng không đau…” Sư Thanh Dương vừa xuýt xoa vì đau vừa đỡ xe muốn đứng lên, vừa mới vịn phát hiện tay mình quá bẩn. Vì vậy vội vã rụt tay về, xấu hổ dùng áo lau nơi bị anh đụng vào ở trên xe.

Biểu hiện của anh giống như một kẻ nhà quê chưa từng thấy chuyện đời, người như vậy, cũng dễ dàng khiến người ta mất cảnh giác nhất, nếu như người khác đi điều tra, tình huống hiện tại của anh, chính là một kẻ nhà quên chưa từng trải đời.

Cố Trường Kim thấy một cảnh như vậy, quả nhiên thở phào nhẹ nhõm, nhưng rất nhanh nhíu mày: “Cháu là…”

“Chú, là chú ạ, mấy ngày trước xe của mấy chú là cháu rửa đấy, chú còn nhớ không?” Sư Thanh Dương “vừa vặn” thấy rõ dáng vẻ của Cố Trường Kim, lập tức ngạc nhiên mừng rõ hỏi.

“Cháu không phải ở tiệm rửa xe sao? Sao lại tới nơi này?” Cố Trường Kim đã nổi lên một tia hoài nghi.

Sư Thanh Dương coi như không phát hiện hoài nghi của ông, anh cẩn thẩn từ trong túi lấy ra thư thông báo: “Cháu là tân sinh sắp đi học ở đây vào cuối năm, cháu tới đây hỏi xem ngoài tiền học phí ra còn có khoảng tiền nào khác không, cháu…trên người cháu không có nhiều tiền, nếu như phải đóng thêm khoảng chi tiêu khác, cháu sợ rằng phải kiếm thêm công việc…”

Anh vừa nói, vừa bất an xoa xoa thư thông báo trong tay.

Thư thông báo này, mấy ngày nay anh vẫn để trên người, dự định để Trình Nhiên biết bọn họ sẽ là bạn học, bây giờ đúng lúc dùng.

Quản gia của Trình Nhiên, vẫn luôn cố gắng giúp Trình Nhiên kết bạn, lúc đầu ông chuẩn bị không đồ dùng cho Trình Nhiên để cậu tặng cho bạn học, bây giờ ông biết đây là bạn họ của Trình Nhiên, thái độ có lẽ sẽ thay đổi.

Bảo an nhận ra thư thông báo của trường học, sau khi nhìn thấy lập tức cho chút kinh ngạc: “Hóa ra là tân sinh? Học phí của học viện không đắt, đắt chính là tiền thuê phòng luyện tập sau này, chỉ là cháu không cần quá lo lắng, thật ra cũng tốn không bao nhiêu đâu.”

Sắc mặt của Sư Thanh Dương tái nhợt: “Cháu biết rồi…” Anh cầm thư thông báo cận thẩn bỏ vào trong túi, có chút lưu luyến nhìn cửa lớn của học viện Tinh Hỏa.

Bộ dạng này của Sư Thanh Dương, liếc mắt có thể thấy có lẽ trên tay hắn không có tiền, Cố Trường Kim phát hiện điểm này, mặc dù không có quản nhiều, nhưng nhớ đối phương khả năng sẽ thành bạn học của Trình Nhiên, nên khuyên nhủ: “Cháu bị té đập người xuống, nên đi kiểm tra một chút đi.”

Nói xong, ông nhìn về phía Trình Nhiên: “Thiếu gia, lên xe đi, sắp tới giờ hẹn rồi.”

Trình Nhiên gật đầu, đang muốn lên xem, nhưng khi nhìn ánh mắt của Sư Thanh Dương, trên mặt Sư Thanh Dương còn có vẻ thất hồn lạc phách, nhưng khi hai mắt đối diện, lại lập tức cười với cậu.

Sự cay đắng trong nụ cười kia khiến Trình Nhiên ngẩn người, lúc ngồi vào xe, lại tò mò nhìn về phía Cố Trường Kim, vẫn là tốc độ nói chầm chậm kia: “Ông Cố, cậu ta là không có tiền đến trường sao?”

“Chắc là vậy.” Cố Trường Kim thuận miệng nói, ông bây giờ vẫn còn rầu rĩ chuyện của Trình Nhiên.

Ông biết rõ, đối với Trình Nhiên mà nói, con đường tốt nhất cần phải đi học tri thức khác, ví dụ như về thuốc, thế nhưng cha mẹ của Trình Nhiên lại không đồng ý, kiên trì để Trình Nhiên học phúc năng, còn dự định sẽ làm thuốc kích phát phúc năng…

Ông chỉ là quản gia, căn bản không có năng lực phải trái với bọn họ, hiện tại điều duy nhất có thể làm là chăm sóc tốt Trình Nhiên.

Chiếc xe màu trắng từ từ tiến vào trường học, Sư Thanh Dương ngồi ở cổng, chờ xe đi ra.

Biết được Trình Nhiên, có thể để anh có có cơm ăn còn có tài nguyên để dùng, nếu Trình Nhiên giúp anh, anh nhất định sẽ không để Trình Nhiên bị khi dễ bị cô lập ở trường, tương lại càng sẽ dùng hết sức đảm bảo an toàn của Trình Nhiên.

Đây là chuyện đôi bên đều có lợi, chỉ là lúc này anhn vẫn còn phải ra sức diễn kịch.

Lần này là Trình Nhiên bí mật đến thành Tinh Hỏa, cũng chỉ có viện trưởng của học viện Tinh Hỏa biết được thân phận của cậu, lần này Cố Trường Kim đưa Trình Nhiên đến đây, là giúp Trình Nhiên giải quyết thủ tục nhập học.

Học viện Tinh Hỏa thu nhân học sinh đủ mười sáu tuổi, phân thành mười ban, tám ban đầu đều là tinh anh, hai ban còn lại tất cả đều là học sinh dùng tiền để tiến vào đi học cùng với học sinh có tư chất kém gia cảnh không được tốt.

Cho nên những người này lẫn lộn với nhau, chỉ là muốn tiêu tiền tiến vào có thể thu mấy thủ hạ mà thôi.

Trình Nhiên như vậy, tất nhiên không có khả năng tiến vào mấy ban trước, theo lý thường, đã bị phân vào ban mười.

Đối với kết quả này, Cố Trường Kim cũng không ngoài dự liệu, ông cũng không cùng viện trưởng của Tinh Hỏa học viện – bạn học của cha Trình Nhiên- nói gì thêm, chỉ là muốn có phần tư liệu tân sinh của ban mười.

Tư liệu này được đặt trong thiết bị lưu trữ dữ liệu, Cố Trường Kim nhìn thoáng qua, đã thấy tư liệu của Sư Thanh Dương, cũng thấy thành tích hai C-.

Lực dung nạp cùng lực thích ứng phúc năng như vậy, nếu trước đây ông nhìn thấy khẳng định sẽ không quan tâm, nhưng hiện tại so sánh với tình huống của Trình Nhiên, ông lại nghĩ đứa trẻ tên Sư Thanh Dương này thật may mắn.

Đương nhiên, thấy được phần tư liệu này, ông không còn hoài nghi với Sư Thanh Dương nữa.

Trình Nhiên cũng nhìn thấy tư liệu của Sư Thanh Dương, trong mắt hiện lên sự tò mò, chậm rãi nói: “Ông Cố, cậu ta là… bạn học của cháu sao?”

“Sau này cậu ta là bạn học của thiếu gia.” Cố Trường Kim nhỏ giọng nói, đồng thời âm thầm suy nghĩ.

Thời điểm chiếc xe màu trắng chạy ra khỏi trường học, Cố Trường Kim liền thấy Sư Thanh Dương, thiếu niên này đứng ở ngoài cửa, thấy bọn họ, còn vẫy vẫy tay.

Ông dừng xe lại, sau đó nhìn thấy vẻ mặt hổ thẹn của Sư Thanh Dương đi đến gần cửa xe nói: “Vừa này mọi người đi rồi cháu phát hiện có mang theo con dao nhỏ còn có nước sơn màu trắng trên đó, vừa nãy cháu lăn xuống chắc chắn làm xước xe của mọi người rồi… Cháu giúp mọi người sơn lại xe nhé, chái làm việc ở tiệm rửa xe, có biết một chút, đương nhiên nếu như mọi muốn đến chỗ khác, cũng không sao, chỉ là cháu không có nhiều tiền lắm.”

Cố Trường Kim cười cười: “Không cần đâu, ngược lại cháu đấy, chắc hẳn té bị thương rồi chứ, có muốn đến bệnh viện không?” Lúc trước ông hỏi Sư Thanh Dương có muốn đến bệnh viện không, bên trong không có bao nhiêu thật lòng, nhưng hiện tại thật sự có dự định như vậy.

Tình huống của Trình Nhiên đặc biệt, tính cách hướng nội, nếu như có thể, ông mong muốn Trình Nhiên có một người bạn học, một người bạn bè có thể chăm sóc cậu.

Dựa vào tình hình này, ông thấy cậu thiếu niên này e rằng rất thiếu tiền, mà kinh tế trong tay ông tuy rằng không có dư dả như trước đây, nhưng cũng không thiếu tiền, mỗi tháng Trình Nhiên còn có một khoảng phí sinh hoạt…

Hay là, ông có thể tốn chút tiền, để cậu thiếu niên này chăm sóc thiếu gia nhà ông ở trong trường…

Chương 8

Published by

Tử Hầu

Hầu giữa 8x, già cả mắt kèm nhèm, bạn Hầu hay nuốt chữ và gõ sai chính tả, vui lòng giúp bạn Hầu nhặt sạn (chính tả, tên nhân vật…) nếu có. Xin cảm ơn!

Một bình luận về “Trọng lâm điên phong-Chương 7”

(^-^) (^O^) (^³^)~♪ (* ̄∇ ̄*) b(~_^)d (・ω・)b (≧∇≦) (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ (/∇\*) (〃 ω 〃) ≧﹏≦ o(≧∇≦o) (づ  ̄ ³ ̄)づ~ (๑•́ ₃ •̀๑) ಥ‿ಥ (ू˃̣̣̣̣̣̣︿˂̣̣̣̣̣̣ ू) o(╥﹏╥) o(TヘTo) ∑(゚∇゚|||) Σ(゚口゚;)// Σ(=д=ノ)ノ ( ̄ー ̄〃) (╯-_-)╯╧╧ (」゚ロ゚)」 ( ゚-゚) ( ゚ロ゚) (・へ・) ⊙.☉ ≖‿≖ (¬‿¬) (─‿‿─) ╮(╯▽╰)╭ ಠ_ಠ ಠಿ_ಠ (눈‸눈) ಠ_ರೃ ໒( ⇀ ‸ ↼ )७ (`_´) \(  ̄皿 ̄)/ (╬ ̄皿 ̄) ٩(//̀Д/́/)۶ (ʘ言ʘ╬) (#`д´)ノ ( ̄^ ̄)凸 (*´﹃`*)

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.