Trọng lâm điên phong-Chương 6

Tác giả : Quyết Tuyệt

Edit : Tử Hầu bà bà

Chương 6: Khảo sát

Sư Thanh Dương nghĩ thông suốt, dùng thuốc thanh tẩy rẻ tiền nhất qua loa lau người, sau đó nằm xuống giường tiếp tục tính toán.

Làm sao dụ dỗ người khác, ở điểm này, anh có chút kinh nghiệm, chẳng qua là kinh nghiệm này không phải từ chính anh, mà đến từ những người muốn dụ dỗ hắn.

Lúc hắn nở mày nở mặt vô hạn, người điên cuồng mời chào anh rất nhiều, còn nhớ lúc anh mới trở thành chiến sĩ phúc năng cấp bảy đã từng mua một chiếc xe chiến mới, kết quả không chờ ra khỏi thành sắn bắn, đã bị người khác đụng ba lần. Ba lần này là người khác đụng vào anh, người mỗi lần đụng anh, thái độ đều tốt đến vô cùng, rõ ràng xe chiến của anh chỉ bị vài vết xước, nhưng những người này bằng lòng bồi thường cho anh xe chiến mới.

Lúc gặp người đầu tiên, anh còn tưởng rằng người đàn ông trung niên phúc hậu này là thật sự không cẩn thận đụng phải anh, nhưng tiết mục này liên tiếp diễn ra, cuối cùng một mỹ nữ đụng anh còn muốn quyến rũ anh, vậy nên anh mới phát hiện chuyện không bình thường.

Những người này, chẳng qua dựa vào chuyện đụng xe muốn có cơ hội quen biết anh mà thôi.

Ngoại trừ đụng xe, người làm trò muốn quen anh đương nhiên còn rất nhiều…Chỉ cần Trình Nhiên xuất hiện ở trước mặt anh, hắn nhất định có thể khiến Trình Nhiên nghĩ rằng anh rất đáng thương!

Điều lo lắng duy nhất, chính là Trình Nhiên có khả năng sẽ ru rú trong nhà…Song, Trình Nhiên sẽ đi học ở học viện Tinh Hỏa, chuyện này rất chắc chắn, trước khai giảng không có cơ hội dụ dỗ Trình Nhiên, thì sau khai giảng cũng có thể, Sư Thanh Dương là một người rất kiên trì.

Sư Thanh Dương viết một bảng kế hoạch, dễ dàng hơn rất nhiều, nhưng khi anh nhìn bài trí xung quanh phòng, nén không được mà thở dài.

Thật ra anh có rất nhiều kiến thức có thể đổi lấy rất nhiều tiền tài, tỷ như sau này ở viện nghiên cứu hắn học được một ít kiến thức dược tề, mấy thứ này, có thể tiên phong vượt trước hai mươi năm!

Đáng tiếc, anh quá nghèo, thứ duy nhất có thể liên lạc lại chính là chung đoan của bản thân, nếu như anh dùng chung đoan lên mạng…Người khác chỉ cần mười mười lăm phút là có thể tìm được anh!

Với thực lực hiện tại, chính là thành thật giả ngốc, chờ người khác bằng lòng nuôi mới là thỏa đáng… Sư Thanh Dương nhắm mắt lại, bắt đầu chậm rãi hấp thu năng lượng phóng xạ yếu ớt trong không khí.

Sư Thanh Dương đặt đồng hồ báo thức trên chung đoan liên lạc, điều này khiến anh có thể đúng giờ xuống giường, xoa xoa trán, ăn ngấu nghiến quét sạch hộp cơm dinh dưỡng, anh lập tức chạy vào cửa thành vào.

Ngày hôm qua quản gia của Trình Nhiên lưu lại mấy chiếc xe chiến, đây là cách anh có thể tiếp cận Trình Nhiên, tất nhiên anh phải đợi quản gia của Trình Nhiên đến lấy xe mới được!

Sư Thanh Dương nghĩ thì hay, nhưng kế hoạch biến hóa qua nhanh đuổi không kịp, lúc anh tới cửa thành vào, tiệm rửa xe của Đào Như Bảo đã không còn dấu vết của bất cứ chiếc xe nào: “Chú Đào, xe bị lấy đi rồi hả?”

“Đúng vậy, chú vừa mới mở cửa, mấy người đó đã lấy xe đi, song bọn họ lại cho không ít tiền.” Đào Như Bảo sờ sờ chung đoan liên lạc trong tay, nụ cười trên mặt dường như chưa từng tắt.

Phương án một thất bại, chỉ có thể khởi động phương án hai.

Từ nhỏ Sư Thanh Dương đã là người chấp nhất, muốn làm chuyện gì, muốn cái gì, sẽ dốc hết toàn sức lực. Để có tiền học anh có thể để bản thân đói hai năm, tất nhiên chuyện này sẽ không đơn giản mà buông tha.

Sáng sớm tiệm rửa xe không có việc làm, Sư Thanh Dương liền giúp Đào Như Bảo lâu khô sạch sẽ tất cả dụng cụ rửa xe, lúc làm xong hết, anh ngồi xuống trước cửa tiệm, dùng chung đoan liên lạc trên tay kết nối với mạng lưới internet.

Ở dã ngoại, tín hiệu vốn dĩ không thể truyền đi, thế nhưng trong thành thị, mạng lưới internet lại bao trùm mọi ngõ ngách, lúc quốc gia xây thành thị mới, có thể từ thành thị cấp cao nhất gần đây kéo cáp quang kết nối nhau.

Từ thành thị cấp hai An Hàng kết nối cáp quang của thành Tinh Hỏa, vô cùng thô sơ, còn là hai sợi cáp quang dự phòng, ba sợi cáp quang chôn sâu dưới đất, là thông đạo có tốc độ kết nối nhanh nhất giữa thành Tinh Hỏa với bên ngoài.

Chung đoan liên lạc có thể kết nối mạng internet, thông tin của người trong thành thị, đều dựa vào mạng internet, chẳng qua, người bình thường không biết dùng chung đoan liên lạc lên mạng, dù sao chung đoan liên lạc quá nhỏ, vô cùng bất tiện.

Sư Thanh Dương cũng chỉ có thể dùng chung đoan liên lạc, anh nhập 6 trong trang phòng ở của thánh Tinh Hỏa, sau đó bắt đầu nguyên cứu tình hình phòng cho thuê hai ngày này ở thành Tinh Hỏa.

Hiện này không cần mua phòng, muốn ở phòng nào, chỉ cần liên hệ với ban phòng ở của thành, sau đó thuê phòng vừa ý là được, như Sư Thanh Dương đang ở phòng dưới thành ngầm, thậm chí ngay cả tiền thuê cũng không trả, chỉ cần mỗi tháng giao đủ tiền phí năng lược là được.

Phần lớn phòng ở mỗi thành đều có thể trực tiếp trả tiền thuê trên mạng, ở chỗ này, cũng sẽ hiện có phòng ở nào cho thuê, phòng ở nào đã có người thuê.

Sư Thanh Dương nghiên cứu, chính là cái này.

Đoàn người của Trình Nhiên mới tới thành Tinh Hỏa, trừ khi tới ở nhà của người khác, nếu không nhất định sẽ thuê một phòng ở, với thân phận của Trình Nhiên, hơn phân nữa là thuê một căn phòng trong thành.

Mà cậu sẽ đến học viện Tinh Hỏa học, tất nhiên sẽ chọn phòng ở gần đó.

Sư Thanh Dương cẩn thận kiểm tra tình hình phòng cho thuê ở gần học viện Tinh Hỏa, còn thật sự tập trung tìm kiếm trong 6 căn phòng.

Sáu căn phòng ở gần học viện Tinh Hỏa đều là biệt thư, lại sắp bị cho thuê hết, trong đó có một căn là Trình Nhiên ở, còn mấy căn khác…Tuy rằng hiện nay giao thông vô cùng thuận tiện, nếu người có chút của cải, vẫn muốn thuê phòng gần đó để con cái học ở học viện Tinh Hỏa.

Lúc tra được tin tức, Sư Thanh Dương không còn tập trung nhìn vào chung đoan liên lạc nữa, thay vào đó chủ động làm tốt công việc — Đào Như Bảo phát tiền công cho anh, tất nhiên cũng sẽ không để anh ngồi không.

Sư Thanh Dương làm công việc lau dọn đơn giản, nhưng không đặt tâm tư trên đấy, ngược lại khống chế phúc năng trong cơ thể, bắt đầu khơi dậy năng lượng phóng xạ ở xung quanh.

Thực lực của anh rất yếu, năng lượng phóng xạ của cửa vào thành cũng rất thấp, Sư Thanh Dương làm như vậy, tối đa chỉ có thể khiến năng lượng phóng xạ gần đấy sản sinh rất nhỏ đến ngay cả chiến sĩ phúc năng trung cấp cũng không cảm giác được chấn động.

Bản thân hiện giờ, thật sự rất yếu! Sư Thanh Dương khẽ nhíu mày, mỗi một lần luyện tập, cách thức dẫn động phúc năng cơ bản nhất, trước đây động tác luyện tập này bị anh luyện đến mức trở thành vô ý thức, lần này, anh phải cần khiến thân thể của mình thích ứng một lần nữa.

Không cần suy nghĩ là có thể công kích, cảnh giới như vậy, tất nhiên cần dựa theo luyện tập vô cùng nhiều, cho dù hắn sống lại, nhưng thân thể chì mới mười sáu tuổi.

Động tác của ngón tay Sư Thanh Dương, Đào Như Bảo cũng thấy được, nhưng chỉ cười lắc đầu, cách thức dùng phúc năng trong cơ thể dẫn động năng lượng phóng xạ trong không khí, tất cả mọi người đều biết, nhưng rất nhiều người cả đời cũng không cách nào khiến năng lượng phóng xạ bên ngoài sản sinh chấn động, mà chỉ cần có thể làm được điều này, có thể xưng là chiến sĩ phúc năng rồi.

Toàn bộ thành Tinh Hỏa, người mười sáu tuổi còn chưa học qua hệ thống học tập có thể trở thành chiến sĩ phúc năng, đếm không quá ba ngón tay, hơn nữa phải luyện tập, cũng nên luyện trong phòng luyện tập chuyên môn.

Ở nơi này, Sư Thanh Dương có luyện cả đời, sợ rằng cũng không dẫn động được năng lượng phóng xạ.

Đào Như Bảo thân là chiến sĩ phúc năng cấp một, hoàn toàn không cảm giác được sự chấn động rất nhỏ của năng lượng phóng xạ trong không khí.

Rất nhiều chiến sĩ phúc năng, sẽ tại thời điểm sáng sớm kết bạn ra thành, vào chạng vạng sẽ trở về, lúc này tiệm rửa xe đặc biệt bận rộn, việc buôn bán của Đào Như Bảo cũng không nhiều, có người tới rửa xe, cho nên tuy rằng ông có thể kiếm tiền, nhưng kiếm không nhiều, trước đây Sư Thanh Dương chưa bao giờ nghĩ tới việc cải thiện buôn bán, chỉ là có việc thi làm, lúc này tâm tính khác biệt, trái lại thật sự giúp đỡ Đào Như Bảo đứng ra mời chào khách.

Mắt nhìn của anh khá tốt, ai mặc đồ phòng hộ đắt tiền, xe chiến của ai tốt đều có thể nhìn ra, cơ bản có thể nhìn ra ai càng bằng lòng trả tiền.

“Vị đại ca này, thú châu chấu anh săn lớn thật, thật sự rất lợi hại nha, xe của anh cũng tốt, đây là chiếc cương thiết lục hình mới nha! Tôi thu thập rất nhiều poster chiếc xe này! Đại ca, xe này nhất định phải bảo dưỡng cho tốt đấy, đến tiệm chúng tôi đi, tôi nhất định giúp anh rửa thật sạch sẽ!” Sư Thanh Dương đứng bên cạnh một thanh niên hơn hai mươi tuổi, cẩn thận sờ sờ chiếc xe chiến, yêu thích vô cùng.

Người lớn tuổi phải nuôi gia đình, sẽ không tiêu tiền như nước, thế nhưng những người còn trẻ thì không như thế, rất nhiều người kiếm bao nhiêu xài bấy nhiêu, rất sẵn lòng tiêu tiền cho xe chiến của chính mình, có người khen ngợi xe chiến của bọn họ, bọn họ nhất định rất vui vẻ.

Quả nhiên, được Sư Thanh Dương khen ngợi như thế, những người này lập tức đem xe đến cửa tiệm của Đào Như Bảo, để cho Sư Thanh Dương được người ta yêu thích này tẩy rửa mấy chiếc xe.

Hôm nay xe được cửa tiệm của Đào Như Bảo tẩy rửa nhiều hơn ngày thường, tiền kiếm được nhiều hơn không ít, Đào Như Bảo phát hiện điểm này, càng nhiệt tình hơn với Sư Thanh Dương.

Sư Thanh Dương phát hiện được điều này nên càng ra sức làm, khi hôm nay làm việc xong, anh còn giúp Đào Như Bảo thu dọn dụng cụ rửa xe.

Anh của trước đây rất ít khi quan tâm những điều này, làm xong công việc sẽ rời đi, hơn nữa khi đó còn không thích nói chuyện, lúc đi học thì thời gian đến không ổn định, cuối cùng bị Đào Như Bảo sa thải.

Sau khi anh bị sa thải vẫn không cảm thấy mình làm gì sai, lúc này cũng hiểu làm thế nào để người khác thích mình —lúc còn ở viện nghiên cứu, anh chưa bao giờ keo kiệt giúp đỡ viện nghiên cứu, tuy rằng những người đó ngay từ không xem hanh là con người, nhưng lúc anh làm như vậy, có người sẽ thay đổi thái độ mà tốt hơn rất nhiều, anh còn ở đó học được rất nhiều kiến thức…

Nếu dùng thủ đoạn có thể nhận được một ít lợi ích, vì sao lại không dùng?

“Chú Đào, buổi sáng không có người rửa xe, sau này buổi sáng cháu không đến nhé.” Sau khi Sư Thanh Dương làm xong việc, tìm Đào Như Bảo.

Ở chỗ Đào Như Bảo là tính tiền theo giờ, trước đây anh vì kiếm tiền mà ở đây cả ngày, hiện tại cần một ít thời gian để khảo sát, sớm quen biết với Trình Nhiên.

Đào Như Bảo có chút kinh ngạc: “Buổi sáng cháu không đến? Vậy thì tiền buổi sáng sẽ không có đấy.”

“Chú Đào, buổi sáng không có gì làm cả, cháu cũng không thể cứ trơ mặt ở đây…” Sư Thanh Dương để lộ một ít biểu cảm hổ thẹn: “Cháu ngồi không mà lấy tiền thì không tốt…”

“Không sao đâu, coi như làm bạn với chú Đào đi.”

“Chú Đào, chú đối xử tốt với cháu, nhưng cháu áy náy, hơn nữa sắp không bao lâu nữa cháu sẽ đi học, chung quy cháu muốn đọc sách.”

Phải đi học? Được mấy người đọc sách trước khai giảng? Đào Như Bảo có ấn tượng không tệ với Sư Thanh Dương, thấy Sư Thanh Dương như vậy, ấn tượng liền tốt hơn, ông dừng một chút, nói: “Cháu là đứa trẻ ngoan… như vậy đi, buổi chiều tương đối bận rộn, sau này tiền công của cháu vào buổi chiều chạng vạng, mỗi giờ chú trả cho cháu mười hai điểm, bao buổi trưa thì biến thành buổi tối đi.”

“Cảm ơn chú Đào!” Vẻ mặt Sư Thanh Dương cảm ơn rất chân thành tha thiết: “Cháu nhất định sẽ làm tốt công việc!” Có đôi khi, tỏ một chút tâm cơ thật đúng là không phải chuyện xấu, nếu như trước đây, với vẻ mặt bình tĩnh của anh mà đi gặp Đào Như Bảo nói buổi sáng mình không đến, Đào Như Bảo nhất định sẽ không muốn tăng tiền lương cho anh.

Từ chỗ Đào Như Bảo rời đi, trước tiên Sư Thanh Dương mua cơm dinh dưỡng lấp đầy bụng, sau đó ngồi xe đi đến học viện Tinh Hỏa, bắt đầu dựa theo bản đồ mà mình đã ghi nhớ tìm mấy căn biệt thự kia, đồng thời hy vọng có thể ngẫu nhiên gặp gỡ Trình Nhiên.

Rất đáng tiếc, anh cũng không gặp được Trình Nhiên, chỉ là, sau khi đi qua một lần, anh đã loại bỏ hai căn biệt thự trong đó—trong hoa viên hai căn biệt thư đó có vài chiếc xe chiến, đều không phải mấy chiếc vào thành trước đó, tất nhiên sẽ không có Trình Nhiên.

Trước đêm truy xét một chút, sáng hôm sau rảnh rỗi, Sư Thanh Dương lại đi một chuyến, anh dừng lại một lúc trước bốn căn biệt thự còn lại, sau đó lại loại trừ hai căn trong đó.

Hai căn bị loại trừ, một căn vì không có người ở, căn còn lại là vì Sư Thanh Dương ở xa xa trong thấy có hai cô gái trẻ tuổi đi ra—trong hai năm học Sư Thanh Dương chưa từng thấy Trình Nhiên thân mật qua lại với cô gái nào, Trình Nhiên như vậy, tất nhiên sẽ không có khả năng vừa tới thành Tinh hỏa đã quen biết hai cô gái trẻ tuổi này.

Mấy ngày tiếp theo, buổi sáng Sư Thanh Dương nhìn xung quanh thành Tinh Hỏa, quen thuộc tình hình thành Tinh Hỏa, buổi chiểu đi làm công ở chỗ Đào Như Bảo, vài ngày tiếp theo, cuối cùng anh cũng xác định được nơi ở của Trình Nhiên, còn một lần nhìn thấy quản gia của Trình Nhiên, đáng tiếc, anh vẫn chưa gặp được Trình Nhiên.

Còn quản gia bên cạnh Trình Nhiên, hiển nhiên không thể lừa gạt gì được, giả vờ đáng thương trước mặt Trình Nhiên để thu sự thông cảm còn được, ở trước mặt quản gia, hiệu quả nhất định sẽ giảm rất nhiều.

Chỉ là, cơ hội luôn luôn lưu lại cho người có sự chuẩn bị, vào ngày thứ tám Trình Nhiên tới thành Tinh Hỏa, vào buổi trưa Sư Thanh Dương nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của cậu cùng với quản gia rời khỏi biệt thự.

Chương 7

Published by

Tử Hầu

Hầu giữa 8x, già cả mắt kèm nhèm, bạn Hầu hay nuốt chữ và gõ sai chính tả, vui lòng giúp bạn Hầu nhặt sạn (chính tả, tên nhân vật…) nếu có. Xin cảm ơn!

Một bình luận về “Trọng lâm điên phong-Chương 6”

(^-^) (^O^) (^³^)~♪ (* ̄∇ ̄*) b(~_^)d (・ω・)b (≧∇≦) (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ (/∇\*) (〃 ω 〃) ≧﹏≦ o(≧∇≦o) (づ  ̄ ³ ̄)づ~ (๑•́ ₃ •̀๑) ಥ‿ಥ (ू˃̣̣̣̣̣̣︿˂̣̣̣̣̣̣ ू) o(╥﹏╥) o(TヘTo) ∑(゚∇゚|||) Σ(゚口゚;)// Σ(=д=ノ)ノ ( ̄ー ̄〃) (╯-_-)╯╧╧ (」゚ロ゚)」 ( ゚-゚) ( ゚ロ゚) (・へ・) ⊙.☉ ≖‿≖ (¬‿¬) (─‿‿─) ╮(╯▽╰)╭ ಠ_ಠ ಠಿ_ಠ (눈‸눈) ಠ_ರೃ ໒( ⇀ ‸ ↼ )७ (`_´) \(  ̄皿 ̄)/ (╬ ̄皿 ̄) ٩(//̀Д/́/)۶ (ʘ言ʘ╬) (#`д´)ノ ( ̄^ ̄)凸 (*´﹃`*)

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.