Trọng lâm điên phong-Chương 5

Tác giả : Quyết Tuyệt

Edit : Tử Hầu bà bà

Chương 5: Kế hoạch

Sư Thanh Dương khát khao trở nên mạnh mẽ, nguyện vọng lớn nhất của anh ở  kiếp trước, là tự tay giết sạch dị thú hung ác tàn nhẫn, ý nghĩ này, dù có sống lại vẫn như cũ không thay đổi.

Tuy rằng nói anh đã từng bị người ám toán, cuối cùng còn trở thành vật thí nghiệm trong sở nghiên cứu, nhưng anh còn là thành viên của nhân loại, anh càng không quên tình huống lúc mình chết.

Khi đó, vô số dị thú xông vào thành, toàn bộ thành Trung Ương đều tràn ngập dị thú, lúc lồng phòng hộ bị nghiền nát, dân cư trong thành đều bị phóng xạ tổn thương, cho dù chiến sĩ phúc năng có sức chống chọi mạnh mẽ với phóng xạ, bọn họ cũng không cách nào đối phó với nhiều dị thú như vậy.

Cuối cùng chính là cả tòa thành nổ tung kịch liệt.

Đó là thành Trung Ương, thành thị lớn nhất Hoa Quốc, ngay cả thành Trung Ương cũng bị dị thú công chiếm, những nơi khác thì sao? Loài người còn có thể sống sót sao?

Sư Thanh Dương không rõ tình huống xảy ra như thế nào, nhưng anh biết, anh thống hận dị thú, vĩnh viễn sẽ không biết mất.

Ngoại trừ dị thú, anh còn muốn đối phó với kẻ thù của anh! Chỉ là, hiện tại anh chỉ là một cô nhi không đáng để tâm ở thành cấp ba, kẻ thù của anh lại là thiên chi kiêu tử được người ta khen ngợi ở thành Trung Ương, chênh lệch này rất lớn.

Đặc biệt, thật ra anh cũng không biết rốt cuộc làm sao lại đột nhiên vô cùng cường đại đồng thời phúc năng tương đối ổn định, nếu không phải phúc năng xảy ra đột ngột như vậy, anh có khả năng sẽ nỗ lực trở thành chiến sĩ phúc năng cấp 4 thậm chí cấp 5, ở thành Tinh Hỏa được người người tôn kính, tuyệt đối sẽ đến mức kia.

Đương nhiên, nếu anh không đến mức kia, nói không chừng cuộc sống của anh ở thành Tinh Hỏa sẽ rất yên ổn, phúc năng của mình cấp 4 hoặc cấp 5 cũng không khiến cơ thể anh tổn hại lớn như vậy…

Lúc vô ý, Sư Thanh Dương lại nghĩ đến một tháng chiến đấu giằng co ngây ngây ngô ngô kia, cuối cùng phát sinh một màn lột xác, nơi kia, chờ thực lực của anh trở nên mạnh hơn, nhất định sẽ đến một lần nữa!

Sắp xếp sự việc, nhớ lại tất cả những chuyện kiếp trước, Sư Thanh Dương không nén được cười khổ.

Mặc kệ là báo thù, hay là giết dị thú, điều tra hướng đi của dị thú, cũng không phải chuyện của một thiếu niên còn chưa vận dụng được công kích bằng phúc năng có thể hoàn thành được, anh ngoại trừ gần hai vạn điểm tín dụng ra thì cái gì cũng không có.

Hai vạn điểm tín dụng nhìn như không ít, thật ra cũng chỉ là tiêu dùng ba tháng của một nhà ba miệng ăn bình thường mà thôi, Sư Thanh Dương còn nhớ, lúc cha mẹ anh còn sống, có đôi khi cha hắn sắn được thứ gì tốt, người một nhà mua chút thức ăn tốt cải thiện cuộc sống, một lần ăn sẽ mấy trăm điểm tín dụng…

Học phí hai vạn của học viện Tinh Hỏa, cũng chỉ là làm cho có mà thôi, đoán chừng cũng chỉ có một mình anh phát sầu như vậy – -nếu người khác rơi vào hoàn cảnh của anh, cho dù có muốn trở thành chiến sĩ phúc năng thì cũng sẽ nhất định tiếp nhận sự giúp đỡ của người khác, sau đó kí hiệp ước giúp người ta làm việc.

Hiện tại Sư Thanh Dương cũng không đủ tiền, đồng thời, cũng không có thực lực.

80% người có thể kích phát phúc năng sau khi tiêm thuốc phúc năng trở thành người có phúc năng, nhưng người có phúc năng ngoại trừ có sức đề kháng với hoàn cảnh phóng xạ với dã ngoại thì cũng không khác gì với người thường, chân chính đáng giá, chính là chiến sĩ phúc năng.

Chiến sĩ phúc năng, hai khía cạnh đánh giá là có thể phóng xạ từ trong cơ thể mình và có thể phát đòn công kích, được chia làm chín cấp, còn về phần trên nữa…Thân thể của loài người, căn bản không có cách nào dụng nạp quá nhiều phúc năng, trên thực tế, loài người chỉ cần đạt cấp chín, sẽ không dễ dàng động thủ, bởi khi đó, mức năng lượng phóng xạ trong cơ thể đã rất nhiều, chỉ cần vô ý, có thể bị phản phệ.

Đời trước của Sư Thanh Dương, phúc năng trong cơ thể ổn định khác xa người thường, hoàn toàn có hi vọng trở thành cường giả cấp chín, đáng tiếc thân thể anh quá kém, cuối cùng bị người ta tìm được cơ hội ám toán…

Người có phúc năng, có thể mặc đồ phòng hộ lúc rời khỏi thành, nhưng ra ngoài thành rồi, chỉ có chiến sĩ phúc năng, mới có thể đảm bảo an toàn, người phúc năng bình thường cho dù mang theo vũ khí tiến đến, phản ứng năng lực của bọn họ, đối với cảm giác cảnh vật xung quanh, nhưng cũng không cách nào thoát khỏi móng vuốt của dị thú khi ở ngoài thành.

Ranh giới giữa người phúc năng và chiến sĩ phúc năng, có thể dùng phúc năng trong cơ thể dẫn động phóng xạ trong không khí biến thành công kích hay không.

Thế giới hiện nay, dù trong thành luôn luôn dọn dẹp, cũng còn tồn tại phóng xạ, nhưng so với bên ngoài thì ít đến mức khiến người ta quên lãng đi. Sư Thanh Dương nhắm mắt lại, từ từ cảm nhận năng lượng phóng xạ trong không khí, sau đó bắt đầu dùng năng lượng phóng xạ yếu ớt trong cơ thể mình khống chế năng lượng bên ngoài.

Trước đây đã từng trải qua nên Sư Thanh Dương vô cùng mẫn cảm với năng lượng phóng xạ trong không khí, chẳng qua hiện tại năng lượng trong cơ thể hắn thật sự quá yếu ớt…

Kiên trì một hồi, cuối cùng không hiệu quả mà thu trở lại, Sư Thanh Dương cười cười, sau đó bắt đầu chậm rãi hấp thu năng lượng phóng xạ trong không khí, hắn thật sự nên đi rửa xe nhiều, cho dù hoàn cảnh nơi đây không tốt, nhưng có còn hơn không.

Tu luyện phúc năng, tốt nhật là trong hoàn cảnh có phóng xạ, phóng xạ ở dã ngoại quá cuồng bạo không thích hợp, phòng luyện công chuyên môn trong thành là lựa chọn tốt nhất, nhưng sử dụng phòng luyện công thì phải giao phí năng lượng, lúc trước Sư Thanh Dương đã giao học phí cho học viện Tinh Hỏa, căn bản không còn đồng nào, nghĩ tới nghĩ lui, tìm một nơi có thể thay thế phòng luyện công — — Cửa vào thành.

So với phòng luyện công, phóng xạ ở cửa vào thành không ổn định, còn có hại cho cơ thể người, nhưng lúc đó Sư Thanh Dương không có lựa chọn khác, vì vậy người khác đi đến phòng luyện công, trong thời gian huấn luyện được nhận chỉ đạo chính quy, còn anh cứ ở cửa vào thành, vừa làm công, vừa nghe chuyện chiến đấu mà các chiến sĩ phúc năng đi ngang qua trò chuyện, đồng thời luyện tập phương pháp sử dụng phúc năng cơ bản nhất, nỗ lực dẫn động năng lượng phóng xạ tràn ngập trong phạm vi.

Ở thời điểm kia, anh bởi vì bị người ta cười nhạo ở trường, tựa như phát điện mà luyện tập, luyện tập không chỉ vào thời gian làm công ở cửa vào thành, mà ngay cả trong thành, nơi hoàn toàn không có năng lượng phóng xạ, anh cũng không ngừng nghỉ mà luyện tập, điều động phúc năng trong cơ thể.

Hết thảy điều này, kỳ thực vô cùng điên cuồng, cho dù là chiến sĩ phúc năng cao cấp, cũng không có biện pháp điều động năng lượng phóng xạ thưa thớt trong thành, chiến sĩ phúc năng, chỉ có ở ngoài thành mới phát huy mạnh mẽ tác dụng!

Thế nhưng Sư Thanh Dương vậy mà thành công, luyện tập ngày qua ngày, tuy rằng không thể khiến anh thật sự điều khiển năng lượng phóng xạ thưa thớt trong thành phát động công kích, nhưng khiến anh trở thành chiến sĩ phúc năng sớm hơn so với những người khác, đối với lực khống chế phúc năng, cũng đã vượt xa so với người thường.

Anh không giống với nhưng đại thiếu gia từ nhỏ được danh sư dạy, có thể học tập kỹ xảo chiến đấu, anh chỉ dùng phương pháp sử dụng phóng xạ cơ bản nhất, phúc năng trong cơ thể anh cũng vô cùng yếu, nhưng kinh nghiệm chiến đấu của anh, lực khống chế, lại không ai có thể sánh.

Đương nhiên, phương pháp luyện tập như vậy, cũng có tác hại, phóng xạ ở cửa vào thành vô cùng không ổn định, anh ở đó luyện tập, không hề nghi ngờ là thương tổn đến thân thể của chính mình. Khí đó anh 16 tuổi, cũng không phải không rõ điểm này, nhưng thời gian đó, cha mẹ đều chết, ngay cả ăn cũng không đủ no… Tính cách của anh, không khỏi có phần cực đoan, sau vài lần trải qua sinh tử, anh mới buông rất nhiều.

Tỷ như nói Trình Nhiên, ngay từ đầu, anh thật sự không thích Trình Nhiên, mặc dù Trình Nhiên chưa từng làm cái gì…

Trình Nhiên?

Sư Thanh Dương đột nhiên nghĩ tới chuyện đã xảy ra ngày hôm nay, chẳng qua anh chỉ nói chuyện không ăn trưa cho Đào Như Bảo biết, Đào Như Bảo lại nguyện ý cung cấp một phần cơm trưa cho anh…

Trước đây anh chưa bao giờ nguyện ý tỏ ra yếu kém, chưa bao giờ nguyện ý để người khác xem nhẹ bản thân, cho nên một đường thẳng lưng đi đến vị trí kia, cũng chưa bao giờ chịu khom lưng, nhưng sau đó, lại từ thiên đường rơi xuống địa ngục.

Ở trong sở nghiên cứu, cuộc sống chưa bao giờ tốt, vì ý chí kiên định của hắn, những kẻ đó luôn luôn phải gia tăng gấp đôi thuốc tiêm vào người anh, thôi miên anh, cũng muốn hỏi cho ra rốt cuộc tại sao anh lại có sức mạnh thần kỳ như vậy.

Anh đã từng liều mạng chống lại, cuối cùng đổi lấy chỉ có thống khổ, thậm chí vì thuốc, ngay cả thân thể bản thân, ngay cả bài tiết cũng không khống chết được.

Những kẻ cũng không buông tha, vẫn đem những ống dẫn đâm vào cơ thể anh, cuối cùng, anh cũng học tỏ ra yếu đuối, thậm chí để bản thân bị thôi miên.

Cũng là thời gian đó, anh đột nhiên phát hiện, trước đây sự tự tôn, tín ngưỡng, vinh dự mà anh kiên trì, thật ra cũng chẳng là gì.

Anh không có hậu trường, không có bối cảnh, ngoại trừ thực lực cái gì cũng không có, lúc trước, để nâng cao bản thân, vì đạt được sự tôn trọng của người khác, anh rất nỗ lực giết dị thú, mỗi lần có nhiệm vụ xây dựng ở dã ngoại, anh đều tích cực tham gia. Sau mười năm, thời gian anh ở lại dã ngoại còn nhiều hơn ở trong thành.

Chiến đấu với dị thú, mấy lần anh kề cận với cái chết, nhưng chưa từng tuyệt vọng, chỉ càng dấy lên ý chí chiến đấu, thế nhưng ở sở nghiên cứu, hắn lần đầu tiên cảm nhận được sự tuyệt vọng.

Sau này, anh dựa vào việc tỏ ra yếu thế, khiến bản thân trở thành một kẻ phế nhân khúm núm, mới có thể thay đổi được tình trạng bản thân tốt hơn một chút, thậm chí có một nữ bào chế thuốc lớn tuổi lén chiếu cố anh.

Thời gian đó, anh đã không còn phúc năng, ánh mắt đặt trên những thực vật được đưa từ dã ngoại về mà sở nghiên cứu thường nghiên cứu, còn học hỏi thêm chút, lúc những kẻ đó mất cảnh giác với anh, dùng những thực vật ăn mòn tường cửa sở nghiên cứu, sau đó bỏ chạy.

Thực vật dã ngoại hiện nay, vì nhiễm phóng xạ rất nhiều nên vô cùng nguy hiểm, có những thực vật có khả năng săn dị thú, tất cả chúng nó càng chứa đặc tính khác biệt… Sư Thanh Dương tin tưởng, chỉ ngây ngốc vài năm ở sở nghiên cứu, lúc về sau tất cả mọi người nghĩ anh là một phế nhân mất đi phúc năng, nói không chừng anh sẽ có cơ hội bỏ chạy.

Nhưng không đợi đến ngày đó, thú triều đã tới.

Sư Thanh Dương viết lại trên sổ tay, ghi tất cả sự việc có liên quan với bản thân cùng Trình Nhiên vào.

Trình Nhiên xuất thân rất tốt, tuy rằng Trình gia trục xuất cậu ta đến thành cấp ba, nhưng trên sinh hoạt cũng không bạc đãi cậu ta, cậu ta tất nhiên sẽ không thiếu tiền, hơn nữa, cậu ta còn rất nhẹ dạ.

Đời trước anh ghét Trình Nhiên, mặc dù không như các bạn học khác chê cười cậu ta là một kẻ không có phúc năng, nhưng cũng không cho cậu ta một cái nhìn hòa nhã, Trình Nhiên lại đối tốt với anh, cho anh đồ ăn, lần này thì sao?”

Sư Thanh Dương đột nhiên nghĩ, chỉ cần bản thân trù tính tốt, tuyệt đối có thể khiến cho Trình Nhiên thương cảm anh, giúp đỡ anh, bồi dưỡng anh.

Hiện tại anh cái gì cũng không có, ngay cả ăn uống cũng có vấn đề, cho dù có giữ được nhiều tri thức trước đây, cùng hoàn toàn vô ích, nhưng nếu như Trình Nhiên có thể cho hắn cơm ăn, cung cấp nơi tu luyện, anh nhất định có thể cường đại rất nhanh, còn có cái nơi khiến anh trở nên không giống người thường, anh cũng sẽ sớm đi thăm dò…

Về phần Trình Nhiên… Trình Nhiên giúp hắn, sau này anh nhất định sẽ bảo vệ Trình Nhiên, tuyệt đối sẽ không để Trình Nhiên chết ở ngoài thành, thậm chí chết không thấy xác.

Chương 6

Published by

Tử Hầu

Hầu giữa 8x, già cả mắt kèm nhèm, bạn Hầu hay nuốt chữ và gõ sai chính tả, vui lòng giúp bạn Hầu nhặt sạn (chính tả, tên nhân vật…) nếu có. Xin cảm ơn!

Một bình luận về “Trọng lâm điên phong-Chương 5”

(^-^) (^O^) (^³^)~♪ (* ̄∇ ̄*) b(~_^)d (・ω・)b (≧∇≦) (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ (/∇\*) (〃 ω 〃) ≧﹏≦ o(≧∇≦o) (づ  ̄ ³ ̄)づ~ (๑•́ ₃ •̀๑) ಥ‿ಥ (ू˃̣̣̣̣̣̣︿˂̣̣̣̣̣̣ ू) o(╥﹏╥) o(TヘTo) ∑(゚∇゚|||) Σ(゚口゚;)// Σ(=д=ノ)ノ ( ̄ー ̄〃) (╯-_-)╯╧╧ (」゚ロ゚)」 ( ゚-゚) ( ゚ロ゚) (・へ・) ⊙.☉ ≖‿≖ (¬‿¬) (─‿‿─) ╮(╯▽╰)╭ ಠ_ಠ ಠಿ_ಠ (눈‸눈) ಠ_ರೃ ໒( ⇀ ‸ ↼ )७ (`_´) \(  ̄皿 ̄)/ (╬ ̄皿 ̄) ٩(//̀Д/́/)۶ (ʘ言ʘ╬) (#`д´)ノ ( ̄^ ̄)凸 (*´﹃`*)

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.