Trọng lâm điên phong-Chương 4

Tác giả : Quyết Tuyệt

Edit : Tử Hầu bà bà

Chương 4: Rửa xe

Nhìn Trình Nhiên thêm lần nữa, tâm tình của Sư Thanh Dương hơi phức tạp.

Trình Nhiên là bạn học kiếp trước của anh ở học viện Tinh Hỏa, cũng là người mà anh không thích nhất lúc đó.

Đến nay, có 4 phần 5 người có phúc năng, thành thị cấp 3 như thành Tinh Hỏa, tuy rằng người thiên phú rất ít, nhưng ở học viện Tinh hỏa, cũng chỉ nhận học viên đều đạt cấp C dung nạp cùng lực thích ứng phúc năng.

Hai hạng thành tích này của anh đều là C-, vừa đạt được tiêu chuẩn nhập học thấp nhất của học viện Tinh Hỏa, khi anh không có chỗ dựa mà chỉ tự mình nỗ lực bộc lộ tài năng, vẫn luôn bị lão sư cùng bạn học khinh thường, trong khi Trình Nhiên, là người thường ngay cả phúc năng cũng không có.

Học viên Tinh Hỏa không thiếu học viên nhét tiền để vào, nhưng khác thường như Trình Nhiên, lại chỉ có một người.

Khi đó Sư Thanh Dương vì cuộc sống túng quẫn, ở trường thường độc lai độc vãng bị người ta xa lánh, Trình Nhiên lại là học viên không có chút phúc năng nào lại đến đây học, cuối cùng bị người ra khinh thường, hai người bọn họ cùng với những người khác không hợp, đáng lẽ phải là đồng bệnh tương lân, nhưng Sư Thanh Dương lại rất ghét Trình Nhiên.

Một người không thể lấp no cái bụng của mình, sao có thể thích đại thiếu gia có người hầu kẻ hạ? Sư Thanh Dương nghĩ đến chuyện lúc 16 tuổi, không khỏi có chút ngẩn ngơ.

Kỳ thực, khi đó Trình Nhiên ngoài một lần đối tốt với anh, chính là lần duy nhất phát hiện anh không có ăn trưa, đồng thời đem đồ ăn của cậu chia cho anh.

Chẳng qua, lúc đó cha mẹ anh đột ngột qua đời, muốn dựa vào chính mình trở nên chiến sĩ phúc năng cường đại nổi bật để không bị ai tỏ vẻ thương xót… Trình Nhiên đem thịt cùng với một nữa đồ ăn đưa cho anh, còn nói cái gì “chính mình không thích ăn thịt”, đây chẳng phải làm tổn thương tự tôn của anh. Cho nên anh không muốn tiếp nhận phần ý tốt này của cậu, quay đầu bước đi không đối diện với sự mong đợi của Trình Nhiên, sau lần đó Trình Nhiên cũng không tỏ ý tốt với anh nữa.

Khi anh thấy Trình Nhiên lần nữa, là vào lễ tang của ông nội Trình Nhiên, vào lúc này, anh mới biết, ông nội của Trình Nhiên hóa ra là cao thủ số 1 số 2 của thành thị cấp 1 thành Trường Giang, chiến sĩ phúc năng cấp 8, nhưng sau khi ông lão ra đi, Trình gia dần suy tàn.

Sau đó một thời gian dài, Sư Thanh Dương cũng không còn nghe thấy tin tức của Trình Nhiên nữa. Sau đó rất nhiều năm, khi anh trở thành chiến sĩ phúc năng cấp 8, khi đó anh đánh thắng Thương Vũ Hàng một cửu cấp đệ nhất danh tiếng, từ một người bạn học trước đây đến xu nịnh anh cho anh biết tin về cái chết của Trình Nhiên.

Trình Nhiên chết ở ngoài thành, chết vì đấu với dị thú, một người không có một chút phúc năng, không phải tình huống đặt biệt không thể ra khỏi thành, tiếp xúc với môi trường ngoài thành tràn ngập phóng xạ có thể bị thương thậm chí tử vong… Ra ngoài thành đấu với dị thí, chẳng phải buồn cười sao? Rất dễ thấy, cái chết của Trình Nhiên có mờ ám.

Năm đó lúc đầu rất chán ghét Trình Nhiên, nhưng sau đó, vì đạt được sự thành công, sự tự tin cùng với lòng tự tôn quá đáng cũng tan biến, đối với Trình Nhiên tự nhiên không còn ác cảm, lúc đó anh còn dự định đi thăm dò nguyên nhân cái chết của Trình Nhiên, đáng tiếc không đợi anh động thủ, đã bị người ám toán rồi…

Ký ức về sau đều tràn ngập u ám cùng tuyệt vọng.

Thời gian đi học ở học viện Tinh Hỏa, Sư Thanh Dương không có hứng thú để ý chuyện bên ngoài, rất nhiều bạn học cùng lớp chưa từng nói chuyện cùng, Trình Nhiên là người anh ghét nhất lúc đó, nhưng cũng là người gây ấn tượng sâu nhất, anh tất nhiên cũng có nghe qua không ít chuyện của Trình Nhiên.

Lúc Trình Nhiên tiêm liều thuốc phúc năng đã bệnh nặng một trận, không chỉ không kích phát phúc năng, trái lại còn khiến thân thể kém đi, sau bồi dưỡng rất lâu, vẫn ốm yếu…

Trình Nhiên trong ấn tượng của anh, cần phải dưỡng rất lâu, sắt mặt tái nhợt, thân thể mập mạp nhưng yếu ớt. Mà Trình Nhiên hiện tại, hơn phân nửa là vừa mới bệnh nặng một trận.

Trang phục chống phóng xạ trên người Trình Nhiên, là kiểu mới nhất của công ty Úc Thành của thành Trường Giang, nguyên bộ trên trăm vạn điểm tín dụng, rất nhiều chiến sĩ phúc năng ra ngoài đi săn dị thú đều không mua nổi, cậu lại tùy tiện mặc ở trên người…

Nếu mà là trước đây, Sư Thanh Dương nhìn thấy cảnh này tất nhiên vô cùng mất cân bằng, bây giờ lại thấy không việc gì, thân thể yếu ớt của Trình Nhiên như vậy, không mặc bộ y phục như vậy, lặn lội đường xa từ thành cấp 1 đến thành cấp 3, nói không chừng chưa tới nửa đường đã sinh bệnh vì phóng xạ…Nghĩ như thế, anh có chút thương cảm cho Trình Nhiên.

Người Trình gia nếu thật sự coi trọng cậu, nên để cậu ở lại thành Trường Giang học kỹ thuật, dưỡng bệnh thật tốt, chứ không phải ném cậu tới thành cấp 3 này, còn để cậu vào học học viện chuyên môn bồi dưỡng chiến sĩ phúc năng.

Phải biết rằng, người không thể kích phát phúc năng tuy rằng không nhiều lắm, nhưng chiếm 1/5 nhân số, nhưng người này đa số sẽ chọn công việc trong thành, hoặc chuyên tâm làm nguyên cứu khoa học, rất nhiều người đã tạo ra thành tựu trong lĩnh vực của riêng mình, Trình Nhiên hoàn toàn có thể thay đổi đi trên con đường này.

Nháy mắt suy nghĩ rất nhiều, Sư Thanh Dương rất nhanh hoàn hồn, sau đó bước tới nghênh tiếp, nụ cười nở rộ trên mặt: “Các vị mới tới thành Tinh Hỏa sao? Có muốn tôi đưa các vị tìm chỗ nghĩ ngơi không? Còn xe, các vị nếu không vội, chúng tôi sẽ giúp các vị tẩy rửa, tuyệt đối không lưu một chút chất phóng xạ.” Bình thường người của thành Tinh Hỏa, rửa xe đều qua loa, dùng thuốc nước cũng rẻ, kiếm cũng chẳng bao nhiêu đồng, nhưng với những người này thì không giống, chỉ cần tẩy rửa sạch sẽ, bọn họ nhất định không quan tâm chút tiền lẻ này, có thể kiếm nhiều tiền.

Sư Thanh Dương vừa mới ăn hộp cơm Đào Như Bảo mua cho, hiển nhiên sẽ giúp Đào Như Bảo kiếm nhiều sinh ý.

Những người này đều là người lạ mặt, hơn nữa đều trải qua ác chiến, sát khí đầy người, cho nên những người khác đều không dám qua đó, Sư Thanh Dương là người đầu tiên qua mời chào.

Trình Nhiên tò mò nhìn hắn, ông lão bên cạnh cậu thấy Sư Thanh Dương là đứa trẻ choai choai, trên mặt cũng lộ ý cười: “Vậy các người hộ trợ rửa xe đi.” Vừa nói, ông vừa mở chung đoan liên lạc trên tay, để người tới đón.

Ngoài thành đều là phóng xạ, chung đoan liên lạc dưới phóng xạ như vậy căn bản sẽ không nhận tín hiệu, cho nên lúc vào thành, mới bắt đầu thông báo cho người khác.

Sau khi thông báo, ông lão mới nhìn về phía Sư Thanh Dương: “Các ngươi giúp thanh lý sạch sẽ xe cùng trang phục chống phóng xạ đi, ngày mai chúng tôi sẽ cho người đến lấy.”

“Chúng tôi chắc chắn làm tốt!” Sư Thanh Dương lập tức bắt đầu, vốn tiệm rửa xe của Đào Như Bảo quá nhỏ, nếu những người này sốt ruột có khả năng sẽ phân cuộc làm ăn này cho người khác, hiển nhiên sẽ có người nhận, nhưng ngày mai trở lại lấy xe, hắn không cần phải lo lắng điều này nữa.

Ngoại trừ trang phục sạch sẽ của Trình Nhiên ra, thì của những người khác ít nhiều cũng có vết bẩn – – một đường đến đây, chắc chắn những người này giết không ít dị thú.

Nghĩ đến đây, Sư Thanh Dương càng đồng cảm nhiều hơn với Trình Nhiên.

Tuy rằng hiện nay thành thị xây lên ngày càng nhiều, cũng có đường thông giữa các thành thị, nhưng dị thú ở dã ngoại đều chủ động tấn công khi thấy con người, cho nên trao đổi giữa các thành thị đều dựa vào đài di động, Trình Nhiên không ngồi đài di động đến, 8 phần 10 là người Trình gia muốn bảo mật.

Trình gia ở thành Trường Giang cũng được xem là gia tộc số một số hai, ông nội của Trình Nhiên là phúc năng cấp 8, Trình Nhiên ở thành Tinh Hỏa hai năm thế mà không một ai biết thân phận của cậu, thậm chí ở trường còn nhận không ít bắt nạt, công tác bảo mật này, làm đến tuyệt đối là “số một”.

Sự tình trong đại gia tộc, Sư Thanh Dương biết rất rõ, chẳng qua lúc này, tất cả đều không có quan hệ với hắn.

Hiện tại hắn mới 16 tuổi, vừa mới kích phát phúc năng, muốn ra khỏi thành cũng sẽ bị ngăn cản, trong thời gian ngắn này, ngoại trừ chăm sóc tốt bản thân ra thì anh cái gì cũng đều làm không được.

Nghĩ như vậy, Sư Thanh Dương bình tĩnh trở lại, chuyên tâm rửa xe.

Sư Thanh Dương đã xem qua cách rửa xe ngàn năm trước, chỉ dùng nước áp lực lớn để rửa, lúc nhìn cảnh này, cảm nhận duy nhất của anh: thật xa xỉ.

Bây giờ không chỉ đồ ăn quý hiếm, nước cũng vô cùng quý, một chai nước bình thường là 5 điểm tín dụng, một chai là một lít… Trước đây ngay cả nước anh cũng không dám uống nhiều!

Sư Thanh Dương cùng Đào Như Bảo rửa bên ngoài xe chiến trước, anh nhìn mấy chiếc xe chiến, sau đó cẩn thận bắt đầu làm sạch khe hở, còn có vách bên trong xe chiến.

Tuy Đào Như Bảo không ra thành, nhưng chỉ cần là nam nhân, tất nhiên là không có không thích xe chiến, ông nhìn mấy chiếc xe chiến, thích đến cùng cực, hận không thể ôm hôn hai cái, nhưng Sư Thanh Dương lại rất bình tĩnh, so với mấy chiếc xe chiến cao cấp hắn cũng thấy qua không ít, đã sớm quen mắt với xe chiến của người khác.

Sáu chiếc xe chiến, hai người Sư Thanh Dương và Đào Như Bảo, mất ba giờ mới rửa sạch toàn bộ, mà còn là một đơn buôn bán lớn, buổi chiều Đào Như Bảo vẫn còn cao hứng.

Chạng vạng là thời gian xe chiến trở về nhiều nhất, Đào Như Bảo cũng không ăn cơm, bình thường lúc này Sư Thanh Dương cũng sẽ không ăn cái gì, mà sẽ nhịn đói đến lúc trở về mới mua cơm dinh dưỡng, nhưng hôm nay lại khác, Đào Như Bảo lại cho Sư Thanh Dương một hộp cơm: “Thanh Dương, nay chú lại mời cháu cơm chiều!”

“Không cần đâu, chú Đào, cháu mua được mà, buổi trưa chú mời cháu rồi, tốn nhiều tiền…” Sư Thanh Dương lập tức từ chối, dưới tình trạng hiện này người bình thường tốn tiền mua đồ ăn, anh không thế cứ ăn chùa, cứ nhận hoài như thế, một hai ngày còn được, lâu thì Đào Như Bảo nhất định mất hứng.

“Cứ thế đi, tiểu Dương, sau này đến làm việc, chú bao cháu cơm trưa, một hộp cơm dinh dưỡng, thế nào?” Đào Như Bảo suy nghĩ một hồi, mở miệng.

“Cảm ơn chú Đào!” Sư Thanh Dương chân thành nói lời cảm tạ.

“Hôm này chú Đào đãi cơm trưa, cơm dinh dưỡng buổi tối, coi như là cơm trưa hôm nay của cháu.” Đào Như Bảo lại nói, xe chiến cao cấp như vậy, mỗi chiến tẩy rửa với bão dưỡng thu 200 điểm tín dụng, sáu chiếc chiến xe trừ chi phí cũng kiếm được bảy tám trăm, hơn nữa thanh lý trang phục chống phóng xạ, ít nhiều cũng lời được 1000 điểm tín dụng… Buôn bán này, là Sư Thanh Dương tìm tới.

Sư Thanh Dương vội vàng cảm tạ lần nữa, kỳ thật anh không để ý mình ăn cái gì, cho dù cơm dinh dưỡng mùi vị dở, nhưng vì những nguyên do thượng vàng hạ cám gì đó, dinh dưỡng phong phú để chống đói.

Hôm nay lúc anh rời khỏi cổng ra thành, vì được ăn no, cả người Sư Thanh Dương đều dạt dào ấm áp.

Lúc này đã sớm không có ánh nắng, nên trên lồng phòng hộ bán nguyệt trên mặt đất đã thắp sáng rất nhiều ngọn đèn, chiếu rọi cả tòa thành thị.

Đa phần phương tiện giải trí đều trên mặt đất, thành thị vào buổi tối hiển nhiên cũng vô cùng náo nhiệt mỹ lệ, nhưng Sư Thanh Dương cũng không dừng chân, anh rất nhanh trở về thành ngầm, sau đó dọc theo đường phố trở về căn phòng của mình, trên đường mua một chai nước và một hộp cơm dinh dưỡng.

Trong căn phòng nho nhỏ hầu như không gì, anh tìm một cuốn ghi chép cũ nát, bắt đầu trù tính tương lai của bản thân.

Anh xác định, tất cả bây giờ đều là sự thật, nếu đã được sống lại lần nữa, anh sẽ không bao giờ bước lên vết xe đổ của chính mình.

Chương 5

Published by

Tử Hầu

Hầu giữa 8x, già cả mắt kèm nhèm, bạn Hầu hay nuốt chữ và gõ sai chính tả, vui lòng giúp bạn Hầu nhặt sạn (chính tả, tên nhân vật…) nếu có. Xin cảm ơn!

Một bình luận về “Trọng lâm điên phong-Chương 4”

(^-^) (^O^) (^³^)~♪ (* ̄∇ ̄*) b(~_^)d (・ω・)b (≧∇≦) (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ (/∇\*) (〃 ω 〃) ≧﹏≦ o(≧∇≦o) (づ  ̄ ³ ̄)づ~ (๑•́ ₃ •̀๑) ಥ‿ಥ (ू˃̣̣̣̣̣̣︿˂̣̣̣̣̣̣ ू) o(╥﹏╥) o(TヘTo) ∑(゚∇゚|||) Σ(゚口゚;)// Σ(=д=ノ)ノ ( ̄ー ̄〃) (╯-_-)╯╧╧ (」゚ロ゚)」 ( ゚-゚) ( ゚ロ゚) (・へ・) ⊙.☉ ≖‿≖ (¬‿¬) (─‿‿─) ╮(╯▽╰)╭ ಠ_ಠ ಠಿ_ಠ (눈‸눈) ಠ_ರೃ ໒( ⇀ ‸ ↼ )७ (`_´) \(  ̄皿 ̄)/ (╬ ̄皿 ̄) ٩(//̀Д/́/)۶ (ʘ言ʘ╬) (#`д´)ノ ( ̄^ ̄)凸 (*´﹃`*)

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.